Hãy hình dung thế này:
Vào những tuần lễ đầu tiên, bạn ngồi trong lớp học môn Toán và đang lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng cô giáo đến hỏi: “Sao, câu trả lời ra sao?”
“Trả lời ra sao?”!
Bạn thậm chí không biết câu hỏi như thế nào. Bạn đỏ mặt, đứng im như thóc. Run va rơm rớm nước mắt. Vào lúc đó, bạn tự nói với mình, “Mình ghét môn toán.”
Tối đó về, mẹ bạn hỏi: “Đi học thế nào?”
Bạn đáp, “Con không trả lời được câu hỏi về môn toán”.
Và Mẹ nói, “Thôi, bình tĩnh đi – trong nhà mình không có ai giỏi toán cả.”
Thế là bạn thở phào một cái, “Mình ghét toán nhân là phải! Đó là gen di truyền.”
Sau đó không lâu, bạn nói với đám bạn, “Tớ ghét môn toán. Cả nhà tớ đều rất tệ về chuyện mấy con số.”
Rồi bạn nghĩ, “Việc gì phải ráng? Mình có bao giờ qua được môn này!”
Rồi bạn nghĩ, “Việc gì phải ráng? Mình có bao giờ qua được môn này!”
Nhưng THẬT SỰ thì chuyện gì xảy ra?
Bạn khởi đầu không được tốt nên bị tụt lại phía sau.
Bạn khởi đầu không được tốt nên bị tụt lại phía sau.
Có thể câu chuyện học toán này không xảy ra với bạn. Nhưng hầu hết chúng ta đều có những câu chuyện riêng của mình – về chuyện hát, chơi bóng, vẽ tranh, nói trước công chúng…
Chúng ta khởi sự không tốt và bị tụt lại phía sau. Không ai an ủi chúng ta cả. Sau một kinh nghiệm lúng túng như vậy, chúng ta dần dần tự thuyết phục mình “Mình không làm được việc đó!”
Ý nghĩ về những gì bạn CÓ THỂ và KHÔNG THỂ làm có thật sự đúng như vậy không?
Bạn lấy những ý tưởng đó từ đâu vậy? Chúng là những sự kiện vững chắc sao?
ĐÚC KẾT
Nếu chúng ta tự cho mình thêm một cơ hội nữa, và thêm một ít trợ giúp, thường CHÚNG TA LÀM ĐƯỢC.

